Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Dự báo thời tiết

Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi

HÔM NAY LÀ

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Ngô Bảo Côi)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Re_cay_hanhcay_rau_cai.jpg IPHONE.jpg 10635704_836243679741917_997840036827670928_n.jpg 10407489_836242573075361_4462409742065482853_n.jpg 10347616_836199493079669_8510346790924057502_n.jpg Hoi_nghi_2.jpg Photo0066.jpg Photo0077.jpg Photo0042.jpg Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Trang11311.jpg T32.png Trong_chieng.jpg Xeng.jpg MOV01402.flv IMG_03571.jpg DSC_00961.jpg DSC_0096.jpg Album_khai_giang_moi.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ngày hôm nay

    Đi dọc Việt Nam

    ĐỒNG HỒ

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường Tiểu học Đồng Nguyên 2.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > PHONG CÁCH SỐNG >

    Nhà mới

    Bao năm dành dụm, mình mới mua được miếng đất nho nhỏ, cất lên căn nhà xinh xinh. Ngày dọn về, cả gia đình mình đều vui mừng, xúc động.

    Nhìn con hớn hở chạy nhảy trên nền gạch bông mát rượi, hồ hởi đạp chiếc xe ba bánh chơi ngoài sân, vợ chồng mình như quên hết cực nhọc. Mơ ước một chỗ ở thoáng hơn, rộng rãi hơn, có nắng buổi sớm, có trăng ngày rằm đã thành hiện thực. Hơi xa một chút, nhưng cũng bõ công, phải không em?

    Thế nhưng, anh vẫn còn chút phiền lòng. Có thể em không nhận ra, nhưng sự ưu tư của anh chẳng thể giấu hoài. Mẹ vẫn về ở cùng với chúng ta như trước. Nhà cũ chật hẹp, tối tối mẹ trải một chiếc chiếu nhỏ, ngủ tạm dưới nhà. Giờ anh muốn ngăn riêng cho mẹ một phòng nhỏ, nhưng em không vui. Rồi em vẫn phải chấp nhận, vì điều đó hợp lý. Ngày thợ làm, em xê dịch so đo từng chút một, như chỉ sợ phòng mẹ lấn mất không gian căn nhà. May mà mẹ không thấy, nếu không, chắc mẹ sẽ buồn lòng lắm. Muốn nhắc em, nhưng trước mặt thợ thuyền, anh đành im lặng, nói khéo. Một người tinh ý như em lẽ nào lại không hiểu em đang làm chồng mình khổ tâm?
    Anh biết em chỉn chu, lo cho gia đình mình, nhưng hãy thoang thoáng một chút vợ nhé!

    Giờ nhà mình sạch sẽ, gọn gàng. Một vết bẩn nhỏ thôi cũng làm em khó chịu. Em la con, cáu bẳn với cả nhà. Đồ đạc bị xê dịch là em nổi giận. Mẹ lẳng lặng dọn lại, như sợ em phật ý. Anh biết, vì mẹ thương chúng mình, vì mẹ hiểu em đi làm về cũng mệt, dễ cáu. Nhưng em ơi, đừng để không khí trong nhà căng thẳng vì những chuyện không đáng! Con mình còn nhỏ, chơi thì phải bày biện. Hãy để con được hưởng chút niềm vui thơ trẻ, đừng ép con vào “kỷ luật thép” mà tội nghiệp.

    Thấy em hì hụi lau chùi mà anh ái ngại. Muốn phụ em, nhưng em gạt phăng, chê anh làm không sạch, không khô, không gọn. Cầu toàn quá chỉ tự làm khổ mình thêm thôi. Có thể anh không làm việc nhà hoàn hảo được như em, nhưng anh rất có thiện ý, anh càng không muốn vợ mình phải tự làm khó bản thân mình như vậy.

    Bà con ngoài quê vô thăm cứ trầm trồ, mừng cho vợ chồng mình sớm “an cư”. Nhưng, họ cũng chẳng dám ở chơi lâu, hoặc thoải mái lăn lê bò toài như thuở còn ở nhà cũ nữa. Em cứ nhẹ nhàng nhắc họ nhớ để dép lên kệ, nhớ chùi chân vào thảm, nhớ rửa tay cẩn thận kẻo nước văng xuống sàn, nhớ nấu ăn đừng để tràn xuống cái bếp ga âm em mới sắm… Sao không thoải mái một chút, để khách về rồi mình dọn dẹp. Anh vẫn nhớ, ngày trước em luôn là một cô chủ nhà hiếu khách, dễ thương, thân thiện kia mà.

    Nhìn cái “list” những vật dụng cần sắm sửa cho nhà mình mà anh phát hoảng. Không phải anh không có chí cầu tiến, hay không muốn tận hưởng những lợi ích do cuộc sống tiện nghi mang lại như em kết tội. Em ơi, mình vẫn còn nợ tiền ngân hàng khi đổi nhà. Nếu cuộc sống bình yên suôn sẻ, cũng phải vài năm nữa mình mới trả xong nợ. Mình còn phải dự phòng bất trắc, dành dụm cho con nữa chứ em. Sao phải vội lo sắm sửa những thứ chưa thực sự cần thiết, chỉ để nhà mình đừng thiếu món này món nọ như người ta. Cớ gì phải đua theo bạn bè, mình sống là cho chính mình, biết đủ là đủ, phải không em?

    Anh và cả nhà mong em có thể vô tư hơn, tận hưởng cuộc sống cùng mọi người trong căn nhà mới của mình. Đừng để niềm vui không trọn vẹn vì những điều không đáng phải bận tâm.
    Theo PNO

    Nhắn tin cho tác giả
    Ngô Bảo Côi @ 16:03 28/07/2010
    Số lượt xem: 1019
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Trở về đầu trang

    BÁO MỚI

    Bản Đồ